Bạn có biết vào những năm 1940, khi người ta muốn thực hiện một cuộc điện thoại đường dài không hề đơn giản mà phải thực hiện nhiều thao tác phức tạp mới có thể được kết nối với nhau hay không?

Một đoạn video ngắn được thực hiện bởi Bell Telephone, là tiền thân của nhà mạng nổi tiếng tại Mỹ là AT&T thực hiện vào những năm 1940. Một tài khoản YouTube có tên là Periscope Films đã đăng tải video lên. Đây là một đoạn phim quảng cáo về sức mạnh của điện thoại vào những năm ấy, khi mà Bell Telephone muốn mọi người biết được sức mạnh và những lợi thế của việc trang bị điện thoại “di động” trên phương tiện của họ.

Ví dụ như trong video, một công ty vận tải đường bộ muốn thêm một điểm dừng đột xuất để nhận thêm hàng vào tuyến đường của bộ đôi tài xế. Nếu ở hiện tại, bạn chỉ cần một ít giấy tờ và chiếc điện thoại di động với các tin nhắn là xong, nhưng vào những năm 1940 thì cách thức tiến hành thực tế rất khác. Điện thoại di động vào thời điểm nà được trang bị trên xe với một máy phát và một bộ thu. Vào thời điểm đó, chúng không hề nhỏ gọn nhưng nó vẫn đủ để cài đặt trên chiếc xe tải và còn thêm vào một ăng-ten linh hoạt ở trên nóc xe.

Điện thoại trên xe tải có một nút bấm mà người dùng nếu muốn nói sẽ phải nhấn giữ nút này và nếu nghe thì thả nó ra. Khi không còn sử dụng, điện thoại sẽ được cất trong một hộp nhỏ đặt dưới bảng điều khiển của xe, khi có cuộc gọi tới thì điện thoại sẽ phát ra tiếng kêu và đèn sáng. Đây là các thao tác khá bình thường so với hiện tại, nhưng một điểm khác biệt vào thời điểm này là đường truyền của cuộc gọi.

Không có công nghệ hiện đại, quá trình gọi và nhận một cuộc điện thoại được xử lý “thủ công”. Đó là khi một cuộc gọi được thực hiện từ chiếc điện thoại này đến chiếc điện thoại kia, một nhà điều hành sẽ thực hiện kết nối. Cuộc trò chuyện đã được gửi qua sự kết hợp giữa tín hiệu radio và đường dây điện thoại, đây chính là sóng FM ngày nay nhưng vào thời điểm đó nó chưa được phổ biến cho lắm. Để đảm chiếc xe luôn trong phạm vi, một số trạm phát và nhận được kết nối với các đường dây điện thoại được đặt cách nhau trên đường cao tốc. Khi gọi đi, nhà điều hành sẽ nhận được cuộc gọi từ người gọi, lúc này họ sẽ nhận mã số cũng như mã máy để có thể truy ra tần số của chiếc xe cần nhận cuộc gọi, từ đó kết nối nó tới người gọi.

Theo một người đã để lại bình luận trên YouTube, bộ phim này xuất hiện từ năm 1948 khi AT&T bắt đầu cung cấp dịch vụ điện thoại di động cho các khu vực lớn nhất của đất nước. Công nghệ này không khác nhiều so với hệ thống liên lạc hai chiều được cảnh sát sử dụng vào thời điểm đó. Có hai dịch vụ khác nhau được gọi là “Đô thị” và “Cao tốc” với bán kính 40 km. Dịnh vụ “Đô thị” sử dụng tín hiệu ở dải tần cao 152/158 MHz trong khi dịch vụ “Cao tốc” được sử dụng ở phần còn lại của đất nước trên tần số 35/43 MHz băng tần thấp. Ngày nay, dịch vụ 5G băng tần thấp của T-Mobile sử dụng phổ tần 600 MHz băng tần thấp và sóng vô tuyến mmWave của nó ở tần số 28GHz / 39GHz.

Thông qua video này, bạn có thể thấy được rằng trải qua nhiều năm công nghệ đã tiến bộ vượt bậc như thế nào. Khác với trước đây, hiện tại để thực hiện một cuộc điện thoại rất nhanh và gọn, rõ ràng hơn. Chưa kể đến chiếc điện thoại cồng kềnh giờ đã được thu nhỏ gọn lại trong hình thức của một chiếc smartphone cảm ứng nhét vừa túi xách của bạn.